Hà nội 7x Homepage
  Trang chủ Trang chủ  Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm diễn đàn   Calendar   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Mẹ điên

 Trả lời Trả lời
Tác giả
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Tùy chon chủ đề Tùy chon chủ đề
nangsaigon07 View Drop Down
Thành viên Nhóm Hà Nội 7X
Thành viên Nhóm Hà Nội 7X
Avatar
Sài Gòn Nắng

Ngày tham gia: 14 Sep 2007
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 128
  Quote nangsaigon07 Quote  Trả lờiTrả lời bullet Chủ đề: Mẹ điên
    Ngày gửi: 13 Jun 2008 lúc 4:44pm

Hai muoi ba nam truoc , co mot co gai dau bu toc roi . gap ai cung cuoi cuoi ngo ngao'
Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ.Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền.Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.
Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên.

Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!".Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm.

Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi. Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?".

Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: "Đừng... đừng...". Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: "Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có kết quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?".

Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.

Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những giọt nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: "Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!". Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra.

Bà nội dằn lòng đuổi: "Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí. Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa.

Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: "Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi". Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?

Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang. Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: "Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào.

Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu.
Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào tôi với vẻ lấy lòng. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này.

Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: "Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!". Tôi tức tối đáp lại nó: "Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.
Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng. Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn. Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn".

Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..." Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..." Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...".

Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!". "A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!". Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Đánh tôi, đánh tôi!".

Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!".Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.

Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: "Thụ... ô...". Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Hỷ cầm đầu trêu chọc.
Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị thằng Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ thằng Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.
Mẹ vì tôi gây ra đại họa, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín.
Đây là những người do nhà thằng Hỷ nhờ tới, bố thằng Hỷ hung hãn chỉ vào cha tôi nói: "Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra". Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà thằng Hỷ, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ.Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu.

Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngăn bàn tay bạo lực của cha. Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó.Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. "Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành họa đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói: "Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hiểu.

Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp. Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi.

Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.

27/4/2003, lại là một Chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì.

Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông.
Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được.

Thím hỏi: "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!"
Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước.

Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...
Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề.Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..."
Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.

Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi.

Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "MẸ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!".

Trích blog Trang Hạ

Nơi em ở là phía ngày tắt nắng
Nỗi buồn nhiều như gió
Em ước được thả lên trời như bóng bay...

Back to Top
anphuong View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
Avatar

Ngày tham gia: 08 Oct 2008
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 172
  Quote anphuong Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 04 May 2009 lúc 6:54pm
Oh, trước đây tớ cũng đọc qua chuyện này, thật cảm động
Tớ đã đọc thêm 1 lần nữa.

Và cho phép tớ bổ xung thông tin: Đây là truyện ngắn Trung Quốc của Vương Hằng Tích đã được chuyển thể thành Kịch được diễn ở TP HCM năm 2006.
Back to Top
Guests View Drop Down
Guest Group
Guest Group
  Quote Guests Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 16 Jun 2014 lúc 7:18am
e tient qu'à vous d'y travailler.8 : Manque de 8 ou manque de jugeotte à l'égard des choses matérielles et de l'argent? Ce manque de 8 est clairement la cause de votre peur de saisir les opportunités,chaussure air jordan pas cher, de votre désintéressement pour l'argent et le pou

Back to Top
Guests View Drop Down
Guest Group
Guest Group
  Quote Guests Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 17 Jun 2014 lúc 6:50am
35% des mains environ. Des mains très intéressantes à jouer au bouton sont tout simplement impayables, car trop difficiles à jouer,Shops Director air jordan pas cher, hors de position.
L était chaleureux (merci pour le cadeau de bienvenue). Un petit bémol (pour trouver un point négati

Back to Top
grge96dce View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày tham gia: 19 Jul 2014
Quốc gia: United Kingdom
Trạng thái: Offline
Bài viết: 4
  Quote grge96dce Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 23 Jul 2014 lúc 9:27am
But during FGCU's intoxicating two sport run before they ran flat to the brick wall of Florida in the sweet 16, they felt true, and it felt great for you to cheer for Florida Gulf Coast University. It was such as cheering for the team from Community's Greendale College. Friday's for all you knew, next cheering for FGCU was at least a bit conflicting.
In 1954, guitarist Nancy Wilson of the rock group "Heart" seemed to be born in San Francisco. "Heart," led by means of Nancy's sister, Ann, was formed in Seattle in 1972. This group's debut album, "Dreamboat Annie," was released primary on a Canadian label, holbrook oakley Mushroom, in 1976.
It was a historic signing day at Jensen Seashore High school, where their first two football players ever before to sign with department one schools were seated side by side along with their families. Linebacker Xavier Preston is proceeding to West Virginia, while Quarterback Alex Ogle is headed towards blue field of Boise State. Ogle split just about every QB document in the Treasure Coast in his time period at Jensen Beach, and states he looks forward in order to continuing his great get the job done ethic and development Nuevo Oakley Eyepatch with the Broncos..
In the event that not, however, Nick Brown's boys will have to help play the No. Several team out of the Wesco South, Feb. 12. Serious small business: You play hard, Nuevo Desviación Oakley therefore you work hard. And, an extension like Readability, which focuses on wording and not all Oakley Fuel Cell the pretty pictures accompanying it, can save you a lot of time. Would like to read it later? Mail the text to your Kindle or put it in the to read list; two clicks is actually holbrook oakley all it takes.

   http://test.4001119996.com/plus/feedback.php?aid=1804

   http://tao2012.gg1833.cnaaa6.com/forum.php?mod=viewthread&tid=527222&pid=534974&page=1&extra=page=1#pid534974

   http://bbs.91pal.com/forum.php?mod=viewthread&tid=7526&pid=8780&page=1&extra=page=1#pid8780

   http://www.xinningxian.com/plus/feedback.php?aid=2363

   http://bbs.0738.cc/forum.php?mod=viewthread&tid=3145525&pid=3233558&page=1&extra=page=1#pid3233558

Back to Top
Guests View Drop Down
Guest Group
Guest Group
  Quote Guests Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 25 Jul 2014 lúc 11:34am
Der findes mange forskellige typer af ædelstene, men turmalin er en semi ædle sten, der kommer i bred vifte af farver. Multi, blå og grøn turmalin, når fremstillet af håndværk mænd, kommer ud som noget unikt og smukt. Skønheden i enhver ædelsten afhænger af fremstillingsprocessen. Bygget til at huse de hellige helligdomme af Athen, Erechtheion er mest kendt for sine seks monolitiske kvindelige statuer, Karyatiderne, som synes at bogstaveligt hvile våbenhuset på taget af deres hoveder. En af de oprindelige karyatider er genstand for megen polemik, der er truffet af Lord Elgin i England og solgt til British Museum, hvor det stadig (se reference 1). Der er fortsat indsats for at få den sjette Karyatide vendte tilbage til Athen, men fra 2009, har disse bestræbelser ikke båret frugt .. Lokale opkald er også gratis. Du vil finde en pool og fitness center på stedet, hvor alle hotellets gæster kan bruge. Hver morgen kan gæsterne nyde en gratis kontinental breakfast.850 Franklin Boulevard.
Træg diskretionære udgifter og intens konkurrence midt hurtigt skiftende kundepræferencer, vil dog fortsat veje på virksomhedens fremtidige driftsresultat. Nike står intens konkurrence i både indenlandske og internationale markeder fra såvel lokale som etablerede spillere, som Adidas AG (herunder Reebok), PVH Corporation (PVH) og Brown Shoe Company Inc. (BWS) .. Ifølge Nintendo selv med lignende prissætning, Super NES tilbyder spillere betydelige fordele, ikke mindst som er Nintendos dedikation til at producere de bedste, originale spiltitler, såvel som tilbehør, som forbedrer 16 bit spil oplevelse. Fremvisning af styrken af ​​sit produkt kreativitet på Winter Consumer Electronics Show, er Nintendo allerede frigive sin første tilbehør til Super NES, Super Scope 6 (TM) siges at være den mest avancerede infrarøde enhed udviklet til spil. Vi er meget bevidste om pakning værdi ind i hvert eneste produkt, vi sælger, Main forklaret. I dagtimerne matcher Roger vil don RF Hard Court Crew. Besætningens fremadlænet skuldersømme og V-hals design maksimere vifte af bevægelse og komfort. Roger outfit er færdig med RF Woven Short, en blanding af exceptionel pasform og minimal vægt, og den ikoniske Tinker Hatfield designet Nike Zoom Vapor 9 Tour ..
Hvad er probiotika? Udtrykket refererer til venlige bakterier, der bebor vores tarme såsom Lactobacillus og Bifidobacterium. Hver dag er milliarder af disse venlige tarmbakterier arbejder hårdt for at holde os sunde ved at udføre mange funktioner afgørende for vores gode helbred. Disse nike free dame sko funktioner omfatter medvirken fordøjelse, afgiftende kolon, støtte regelmæssig afføring, støtte immunforsvar og bekæmpe infektion med fødevarebårne eller anden sygdom, der forårsager bakterier .. næste vil være prisen på et hjem, køretøjer eller møbler. Snart vil henvende sig til at nike air max dk betale alle de regninger og andre udgifter. Det lyder måske en smule skræmmende, men mænd frygter, at de vil være brød i slutningen af ​​forholdet, især hvis de har oplevet en skilsmisse i deres fortid. Når solen kommer ned og om natten sætter ind, hoved ned for at fange en af ​​de teatralske danseforestillinger. Én lang tid og stadig populær dans er Legong dans. Oprindelsen af ​​Legong dans daterer sig tilbage til begyndelsen af ​​det 19. århundrede.

http://xiangziyou.net78.net/forum.php?mod=viewthread&tid=2&pid=207923&page=185&extra=page=1#pid207923

http://www.huboston.com/groups/aqn-www-bananabungalosb-com-zwxv/

http://www.xiaoleng.net/forum.php?mod=viewthread&tid=383&pid=2761&page=1&extra=page=1#pid2761

http://champiwiki.associationspore.com/index.php?title=Utilisateur:Dmcphx107#pgq_www.nicolitelaser.com_mcwk

http://www.hebctgt.cn/index.asp

http://www.zoey9180.com/forum.php?mod=viewthread&tid=2&pid=8370&page=53&extra=page=1#pid8370

http://test1.023up.com:8888/lsmx/forum.php?mod=viewthread&tid=2961438&pid=3095308&page=1&extra=page=1#pid3095308

http://s-97667.gotocdn.com/discuz/forum.php?mod=viewthread&tid=367831&pid=374788&page=1&extra=page=1#pid374788

http://seven7752.tk/forum.php?mod=viewthread&tid=941&pid=26006&page=3&extra=page=1#pid26006

Back to Top
kusbeaz3g2r View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày tham gia: 23 Jul 2014
Quốc gia: United Kingdom
Trạng thái: Offline
Bài viết: 6
  Quote kusbeaz3g2r Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 28 Jul 2014 lúc 9:39am
Så jeg bange for at det sandsynligvis kompressoren har låst op. Lyder virkelig som eksperten ved, hvad han taler om. Jeg vil være tilbage til at bruge din service, når jeg har brug for mere hjælp med min RV .. 1. Exxon Mobil Corporation (XOM):. Major Integrated Oil gasindustrien. Market cap på $ 341.27B. Du bliver også nødt til at tilpasse din hæl id ved at klikke på hæl id. Når du klikker, åbnes et vindue, hvor du kan skrive, hvad nummer du ønsker for din hæl-id. Indtast nummeret, skal du klikke på vis mig, og når antallet vises på skoen, er du færdig med dette trin. Dernæst vil du nødt til at vælge din krave id. For at nike free run dame tilbud få bedre tilbud, starte din shopping i foråret. Ligegyldigt hvad en læge nike roshe run køb eller nogen fortæller dig om epilepsi, du kan opnå. Hvis din drøm er at gøre det gennem college g .. Men Reliance Food Print Spencer Daily, Raymonds er de indiske virksomheder, der har succes rekord i detailforretning. Indiske virksomheder som AV Birlas grupper gjort bølger i det indiske marked med dets beklædning mærker. Nu er disse produkter bliver solgt gennem sine egne butikker over hele Indien ..
Den mest teknologisk fodboldstøvle i verden = Adidas AdiZero F50 miCoach. Dette par støvler har mikrochip-teknologi, der måler hastighed, distance og arbejdstempo. Det kan endda linke op oplysningerne med en app, der er til rådighed for din smartphone. Og Hr. Armistead var der altid. Som coach, en faderfigur, en lærer (af livets lektioner) og en ven .. Almindelige mennesker gå ind i en butik og tage noget med dem, at de ikke betaler for. En nylig undersøgelse viser, at mindst én ud af hver elleve mennesker, som går ind i en butik, vil gå ud på at stjæle noget. Rapporter viser, at butikstyveri er steget med seks procent for året 2012, og at virksomhederne som helhed forventer et samlet tab over hele nationen til at sidde på $ 119 mia. Klubberne giver en unik lyd, og Nike billethajer dem som nogle af de højeste på markedet ved lyden af ​​virkningen. Sættet af jern omfatter otte nike roshe run woven klubber, omfatter fire jern gennem ni jern og to kiler, der spænder i loftet fra 23 grader (4 jern) til 50 grader (kile). De har også en stållegering aksel, som fremmer høj boldflugt ..
Logge på computeren dit barn bruger, og på internettet. Kig gennem de websteder dit barn har besøgt. Gå til det øverste venstre hjørne til fil. John Poynor, lektor udvikler til Jordan Fodtøj på Nike, kaldet til at sige, at Nike ville gøre ham en brugerdefineret par sko. Du ser, Poynor, ligesom Walzer, har også cerebral parese. De to talte om en halv time om deres historie at navigere deres handicap. Typisk klager hurtigt stilne af. Med sidste torsdag foto, fortsatte de ind fredag ​​gennem weekenden og selv i dag. Superior Court begyndte at udstede licenser til par af samme køn, der havde ansøgt, en opkalds ringede at advare om, at han ville aflyse sin post abonnement , hvis jeg ser et andet foto af mændene læbe låsning.. Et symbol, der synes at være groft bygget, kan hjælpe en organisation ikke for enhver ton faktorer. Allerførste, vil organisationen søge ustabil og uprofessionel. Det kan muligvis gøre en forretning fremstå som en billig, ligegyldig venture, uanset hvor meget indkomst er bag kulisserne.

Back to Top
Guests View Drop Down
Guest Group
Guest Group
  Quote Guests Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 31 Jul 2014 lúc 9:07am
chaussures nike ce gardien n'est pas forcément mauvais
They played on a small, dilapidated field on North Road, near the future site of the Manchester Piccadilly railway station for fifteen years, before moving to Bank Street in the nearby town of Clayton in 1893. H. Davies, the managing director of Manchester Breweries.
Ok pas de souci ferdi, ce nike free run 2 pas cher que je voulais dire il y a des agences de voyages en Ukraine qui proposent ces croisières. J'en a une dans toutes les grandes villes le long du DNIEPR. Peut être tes copains peuvent rechercher dans le botin nike free 5.0 femme pas cher tél et passer un coup de fil.
http://ukhope.com/plus/feedback.php?aid=708

http://xn闁炽儲鏀糿qu75bcvap11j.tkcs.com.tw/discuz/viewthread.php?tid=2093104&pid=2113252&page=1&extra=page%3D1#pid2113252

http://gbool.com/plus/feedback.php?aid=4

http://www.qihegy.com/plus/feedback.php?aid=11

http://qiugan.916147.com/forum.php?mod=viewthread&tid=715741&pid=731640&page=1&extra=page=1#pid731640

http://1688.es/forum.php?mod=viewthread&tid=281836&pid=539434&page=166&extra=page=1#pid539434

http://www.bjttkj.com/en/forum.php?mod=viewthread&tid=111192&pid=112077&page=1&extra=page=1#pid112077

http://tw.dgmon.org/viewthread.php?tid=190796&pid=212541&page=1&extra=page%3D1#pid212541

http://xn--huu92d942aj1cnyi373acab.tkcs.com.tw/discuz/viewthread.php?tid=2093110&pid=2113265&page=1&extra=page%3D1#pid2113265

Back to Top
 Trả lời Trả lời

Chuyển tới Diễn đàn Quyền truy cập Diễn đàn View Drop Down



Trang được tải về trong 0.051 giây.