Hà nội 7x Homepage
  Trang chủ Trang chủ  Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm diễn đàn   Calendar   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Seta của tôi...

 Trả lời Trả lời Trang  123>
Tác giả
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Tùy chon chủ đề Tùy chon chủ đề
lua View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày tham gia: 08 Jan 2009
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 14
  Quote lua Quote  Trả lờiTrả lời bullet Chủ đề: Seta của tôi...
    Ngày gửi: 06 Jan 2009 lúc 4:13pm
 
Đây có lẽ là một câu chuyện tình có thực của một phụ nữ đã có gia đình, post trên Diễn đàn Webtretho. Cách viết rất hay và truyền cảm, xúc tích và cuốn hút làm cho ta có cảm giác đang đọc một cuốn sách hơn là câu chuyện đời thực. Topic đã thu hút được rất nhiều comment và hơn 100,000 lượt xem. Tôi xin phép tác giả được post trên Diễn đàn này để chia sẻ cùng các bạn.
 
~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~
1.
 
Trời lạnh quá!

Mấy ngày trước người bạn gửi về một chiếc khăn Cashmere màu đen. Cô đơn ướp nó bằng mùi hương Hugo woman, quàng vào cổ, ngồi chiếc ghế mây ngoài trời quán cafe Highland. Nhớ đến đau lòng những buổi sáng chạy ào đến quán cafe này, nhìn thấy anh vẫy vẫy tay từ xa nheo mắt cười. Những buổi sáng đẹp đẽ trôi qua trong cuộc đời như thế, một ly cafe thơm ngon với chiếc bánh trứng nhện bé xíu, giọng anh thì thào: "Tất cả đều nhìn em, nếu anh là bố em thì anh sẽ nhốt em lại không cho đi đâu cả".

Bây giờ hiểu được câu "Có những tình yêu còn đau đớn hơn cái chết".

Một người phụ nữ đã có chồng và một con nhỏ, còn hi vọng gì, vào tình yêu?
 
******
 
Khi chúng tôi ngượng ngập ngồi đối diện nhau ở hai đầu bàn, ăn món súp bí đỏ với hạnh nhân, tôi đã nghĩ tất cả những chuyện này thật điên rồ. Mọi thứ quá hoàn hảo. Rượu vang ngon, những chiếc ly trong đến mức khiến người ta ngần ngại khi cầm vào. Khăn ăn trắng muốt, chén dĩa leng keng. Hoa và nến ở khắp nơi, vài người phục vụ không phải bước đi mà dường như đang lướt trên sàn. Tôi cúi mặt xuống, hít một hơi dài và tự nhủ: "Mình không thích hợp cho chuyện này, thật sự không thích hợp cho chuyện này. Mọi thứ sẽ kết thúc sớm thôi".

Nhưng tôi đã lầm.

Sau này nhắc lại anh bảo: "Một người phụ nữ luôn nhắc về chồng mình sẽ có hai khả năng. Hoặc là cô ấy yêu chồng thật, hoặc là cô ấy chỉ cố tỏ ra thế để tạo một vỏ bọc an toàn trước những người đàn ông săn đón mình. Ánh mắt của em không phải là ánh mắt của một người hạnh phúc, anh biết điều đó từ lúc nhìn em lần đầu tiên".

Tôi có một cuộc hôn nhân thất bại, một đời sống nhạt nhẽo hầu như không nhìn thấy tương lai, cho tới khi gặp anh. Tôi thích sự rõ ràng, tôi không ưa những thứ nhập nhèm trong tình cảm, nhưng tôi không thể thoát ra được tình thế khốn khổ ấy. Sự thật là trái tim tôi như sống lại khi gặp anh. Mọi thứ đột nhiên trở nên rất dễ chịu, tôi đi làm với tâm trạng vui vẻ, buổi trưa ngồi ăn một mình trong quán cafe, uống một ly trà và mang theo cuốn sách nhỏ. Tôi thấy cuộc sống xung quanh nhẹ nhàng, tươi tắn, nghĩ về anh với niềm vui giản dị là có thể anh cũng đang nghĩ đến mình, đang nhớ mình.

Điều nhỏ nhoi ấy thôi mà tôi coi như thứ hạnh phúc cao cấp nhất, tuyệt vời nhất. Ngày ngày bám vào nó, sống vì nó.

Đó có phải tình yêu?
 
Anh đặt lên bàn cuốn "Seta" của A.Barrico, nói hiền lành: "Seta trong tiếng Ý có nghĩa là Lụa. Em là lụa của tôi, là một thứ quý giá mà tôi muốn khoe với tất cả mọi người. Nhưng tôi lại không thể làm như thế, xin lỗi em".

Tôi đã từng được may mắn gặp nhiều người đàn ông thú vị trong đời. Cùng với những cuộc gặp gỡ ấy là tương đối những lời tán tỉnh dù tất cả đều biết tôi đã có chồng, con. Tuy nhiên mọi thứ cứ tự nhiên trôi đi vì cái tính an phận và đã quá sợ hãi đàn ông của tôi.

Cho đến khi tôi bắt gặp sự thông minh mà khiêm nhường, gần gũi mà lịch thiệp, sôi nổi mà điềm đạm, ân cần mà đúng mực của anh, tôi gần như ngã gục.

Anh đi Ấn độ, vừa đáp xuống sân bay nhắn tin về:

- Em thích thơ Puskin không?
 
"Và trái tim lại đột nhiên rộn rã
Vì trái tim đánh thức mọi điều
Cả tinh thần, cả niềm cảm xúc
Cả đời, cả lệ, cả tình yêu..."

Tôi tự hỏi, mình có thể sắt đá và kháng cự lại một thứ tình cảm êm đềm đến thế này hay không?
Back to Top
lua View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày tham gia: 08 Jan 2009
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 14
  Quote lua Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 07 Jan 2009 lúc 10:11am
2.
 
Tôi thuộc tuýp người thích những giá trị tinh thần, của cho không bằng cách cho. Anh mang ở Ấn độ về một chiếc vòng bạc có cẩn những viên saphire li ti, giải thích cặn kẽ tại sao lại mua chiếc vòng ấy, tháng sinh của tôi ứng với cung nào, cung ấy hợp với màu viên đá này ra sao,v.v...Tôi không bao giờ đeo trang sức, nhưng từ ngày hôm sau, chiếc vòng ấy không rời khỏi cổ tay.

Tôi không muốn nhắc đến hai chữ "ngoại tình", vì thật sự chúng tôi vẫn chưa ai bày tỏ điều gì quá xa. Nhưng từ trong thâm tâm, tôi hiểu mối quan hệ này như một thứ mật ngọt, quá quyến rũ, quá hấp dẫn, mà tôi thì như một kẻ đã đói khát từ rất lâu.

Những cơ hội được ngồi với anh, cùng uống cafe hay chỉ là những cuộc điện thoại ngắn, những tin nhắn vu vơ, mở ra trước mắt tôi cả một thế giới mà tôi chưa từng được biết. Hiếm có người đàn ông nào thông minh, tinh tế, giỏi giang mà lại giản dị, khiêm nhường đến thế. Anh kể những kỉ niệm cũ khi anh còn nhỏ, mang cho tôi xem quyển album gia đình. Mỗi một tấm hình lại có một câu chuyện đằng sau nó, không thể tưởng tượng nổi một người đàn ông quá bận rộn, quá thành đạt mà lại có đời sống nội tâm phong phú như thế. May mắn (hay là bất hạnh cho tôi?), anh có tất cả những đức tính của một người đàn ông tôi mơ ước.

Tôi bắt đầu tìm cách cài password trong điện thoại của mình, đề phòng sự xâm phạm không mong muốn. Tất cả những tin nhắn với anh đều được tôi lưu lại cẩn thận, mỗi khi ngồi một mình lại giở ra xem. Đó là quãng thời gian đẹp đẽ, thanh thản nhất của tôi. Sau giờ đi làm thì đón con trai, buổi tối sau khi cu cậu ăn uống và ngủ, tôi ngồi yên tĩnh nghĩ về những gì đã xảy ra. Lạ lùng là tôi không hề cảm thấy tội lỗi hay dằn vặt. Tất cả những người có tình cảm "vượt rào" đều sẽ thấy ân hận, khổ tâm, nhưng tôi thì không. Ngược lại, thứ tình cảm non trẻ với anh khiến quan hệ của tôi với chồng như được kí một hiệp định "ngừng bắn". Tôi không còn cảm thấy phát điên vì những hành động, lời nói của anh ta. Chiến tranh lắng xuống trong gia đình tôi, tôi như người câm điếc trước những việc làm chướng tai gai mắt mà nếu như bình thường, tôi nghĩ rằng mình sẽ không thể hủy hoại cả cuộc đời để sống cạnh một con người thế này.

Quan hệ với anh thổi vào đời sống của tôi một cảm xúc tươi mới, dịu dàng. Tôi không còn ủ rũ, chán nản, ngược lại vui vẻ và dễ chịu với tất cả mọi người. Tôi cố gắng giúp đỡ những ai có thể, hào hứng với những dự định công việc mới. Làm việc và sống nghiêm túc, nhiệt thành, không thể phủ nhận sức ảnh hưởng của anh lên quan điểm sống và cách sống của tôi.
Back to Top
lua View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày tham gia: 08 Jan 2009
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 14
  Quote lua Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 07 Jan 2009 lúc 11:51am
3.
 
Ngày xưa có lần cãi nhau, chồng tôi gào lên: "Cô sách vở ít thôi, đọc cho lắm vào rồi hơi một tí là mang sách ra dọa". Nào tôi có dọa được ai? Tôi chỉ thích sự chính xác, đã nói ra cái gì thì cố gắng mang những luận cứ chắc chắn ra để khẳng định. Anh ta thì không thế, anh ta thích "show-off" ngay cả với những cái anh ta không biết. Tôi sợ những người đàn ông luôn tỏ ra là "Mr All-Known", sợ những người đàn ông không biết ngay cả phép lịch sự tối thiểu, sợ những người đàn ông thiển cận, rủi cho tôi, chồng tôi hội tụ đủ những đức tính đó.

Bao nhiêu năm sống với chồng là bấy nhiêu năm tôi chôn vùi những sở thích riêng tư. Nếu có khi nào bất chợt nói ra, tôi thấy thật khổ sở khi mọi thứ rơi vào bóng tối của sự yên lặng, rơi vào ngõ cụt của sự không đồng cảm, và chính tôi rơi vào vực thẳm của một cảm giác hụt hẫng, tan vỡ không diễn tả được.

Cho đến khi tôi gặp anh.

Chúng tôi chia sẻ với nhau về sở thích văn học, điện ảnh, âm nhạc. Cả hai đều thích văn học Nga, anh có thể hát rất hay, làm thơ xuất sắc, viết tản văn, viết báo. Càng hiểu về người đàn ông ấy, tôi càng thấy trái tim mình vỡ nát, người ta nói không sai, những thứ quý giá bao giờ cũng nằm trong túi kẻ khác.

Tôi không phải là vợ anh.
Tôi chẳng ở đâu trên tấm bản đồ của cuộc đời anh cả.

Cảm giác vô duyên vì là người đến sau cứ dày vò tôi, xui khiến tôi rời bỏ mọi thứ, quay về lại vị trí đúng của mình. Nhưng trái tim thì bao giờ cũng vô kỷ luật, từng ngày từng giờ cứ loạn nhịp lên vì nhớ thương, xao xuyến. Tôi thấy mình khổ quá, đi không được, mà ở cũng không xong.

 

*Show-off: chơi nổi, khoe mẽ

*Mr. "All-known": có thể hiểu như Ngài "Biết tuốt"

Back to Top
Trang View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày tham gia: 30 Oct 2008
Quốc gia: United States
Trạng thái: Offline
Bài viết: 8
  Quote Trang Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 07 Jan 2009 lúc 12:02pm
 
Seta có nghĩa là Lụa. Tôi đọc Lụa của A.Barrico viết, nhưng không để lại ấn tượng nhiều. Thứ duy nhất đọng lại đó là: cảm giác. Cảm giác đó cũng giống như ở đây, giống như trong bài viết này.

Óng ả…
Dịu dàng…
Trượt trên da…
Cảm giác LỤA

Cả hai đều viết về một tình yêu mà người đời gọi nó bằng cái tên “trăng gió”. Và cũng giống nhau, khi tình yêu đó ra đi, tất cả đều biến mất, chỉ còn lại một tâm hồn chết trong nỗi cô đơn vò xé. Bi kịch không kêu gào, chảy âm thầm trong mạch máu của những kẻ đang yêu. Biết là thế, nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn cứ thích nghĩ rằng khi Herve chăm sóc vườn hoa lyly trắng cho Helen là lúc anh đang gieo mầm trên cõi lòng tan nát của mình.

Cá nhân tôi không thích lụa. Tôi thích len. Tôi thích cảm giác ấm áp, quyện chặt lấy da thịt mà len mang lại. Nếu không tin, hãy thử mặc và cởi một chiếc áo len khỏi người vào mùa đông mà xem...
 
Trăng rơi bôi xoá lời thề
Chiều rơi cho tím lối về hoàng hôn
Nắng rơi cho cỏ bồn chồn
Tình rơi cho cuộc đời buồn hoang vu
Back to Top
Justme8 View Drop Down
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
Avatar

Ngày tham gia: 07 Oct 2008
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 468
  Quote Justme8 Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 07 Jan 2009 lúc 12:04pm
hơ hơ tui chỉ thấy thương hại cho nhân vật này vì cô ta đang tự huyễn hoặc mình về 1 kết kục tốt đẹp với anh giai, dù cô ta lun lun phủ nhận, vì cô ta không bít chắc kết quả sẽ đến đâu hờ hờ tâm hồn đang lơ lửng chả bít bao giờ mới xuống mặt đất. Nhưng có thể nói chắc chắn người đàn bà này đã hết iu chồng <= vậy thì cố duy trì nó để làm j nhở? khó hỉu wa'

Nếu không iu chắc chả bao giờ kưới, j ra nông nỗi này, chắc ở đâu đó cũng có 1 cô nào đó đang thì thầm 1 câu tương tự với chồng của cô ta như cô ta đã và đang thì thầm về anh giai này hahaha <= khi iu cái jề chả chẹp, Tây Thi chỉ có ở trong mắt người tình còn ngoài đời chả bao giờ có DeadDeadDeadDead

Originally posted by seta

........người ta nói không sai, những thứ quý giá bao giờ cũng nằm trong túi kẻ khác......

Hãy cho tôi nụ cười của bạn...
Back to Top
lua View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày tham gia: 08 Jan 2009
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 14
  Quote lua Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 08 Jan 2009 lúc 10:50am

4.

 

Người ta vẫn bảo, ngôn ngữ (cũng như âm nhạc hay điện ảnh) có một thứ sức mạnh lay động lòng người ghê gớm. Tôi từ ngày đi học đã nổi tiếng vì lãng mạn, rất thích văn chương, thế mà gặp anh, tôi cảm nhận được sự thất bại trong việc vận dụng câu chữ của mình. Cái lối nhắn tin vừa tình cảm vừa hóm hỉnh, vừa sâu sắc vừa gần gũi của anh khiến tôi như một kẻ bị thương bỗng chốc được vuốt ve, xoa dịu. Là người thiếu thốn tình cảm từ nhỏ, gặp anh tôi cảm nhận được thứ rung động không đơn thuần là luyến ái nam-nữ mà còn như anh trai và em gái, như hai người bạn, như hai thày trò. Mãi mãi trong cuộc đời này, tôi biết ơn số phận vì đã cho tôi một cơ duyên được quen biết và yêu thương người đàn ông ấy.

Đã từng tiếp xúc với nhiều kiểu người khác nhau, nhận được nhiều lời tán tỉnh, tôi rút ra một kết luận là đàn ông rất thích tạo ra những bi kịch giả về hôn nhân của mình. Tôi đã nghĩ rằng anh rồi cũng sẽ nói về những rạn nứt (phần lớn là giả tạo) với vợ như biết bao người khác thôi, nhưng tôi lại nhầm nữa. Chưa một lần nào tôi nghe được những điều không hay từ miệng anh về vợ mình. Bao giờ anh cũng dùng một kiểu nói nhẹ nhàng nhất về vợ, trìu mến nhất về con. Với sự ích kỉ cố hữu của một người đàn bà, tôi thấy tủi thân vô hạn. Nhưng từ đáy lòng, tôi thật sự kính trọng tính cách ấy.

3 tháng sau ngày quen nhau, anh viết cho tôi một lá thư tay dài kín 4 trang giấy.

Anh bảo: "Hôn nhân của chúng ta xảy ra trong quá khứ, khi cả anh và em còn chưa biết nhau. Kết quả của hai cuộc hôn nhân ấy là những đứa con chúng ta bây giờ, dù thế nào cũng không thay đổi được điều đó nữa. Việc chúng mình quen nhau, có tình cảm với nhau là một món quà, đồng thời cũng là sự trừng phạt của số phận. Em đừng cố cưỡng lại làm gì, đừng tự làm đau bản thân mình thêm nữa, em đau thế là quá đủ rồi".

Tôi thấy trái tim mình tan nát. Tình yêu sẽ đi về đâu trong cuộc đời vô vọng này...

 
Đọc xong thư của anh, tôi khóc.

Nếu nỗi đớn đau trong tình yêu có một biên giới, thì dù nó có xa đến bao nhiêu, rộng đến bao nhiêu tôi cũng sẵn sàng đi đến tận cùng để phá bỏ nó, vượt qua nó. Nhưng tiếc là chẳng có cái biên giới nào hết, thứ cảm xúc ấy cứ như một bãi sa mạc trải dài mãi ra, càng đi càng thấy mênh mông, càng đi càng thấy vô tận.

Tôi nhớ đến bộ phim "The bridges of Madison county". Tình yêu bao giờ cũng có thứ lý lẽ riêng của nó, vượt lên mọi rào cản lý trí, mọi nỗ lực tự thân. Với một người phụ nữ may mắn có được gia đình hạnh phúc thì những hành động bày tỏ tình cảm là thứ bình thường với họ, còn với một người như tôi, tất cả những việc làm của anh giống như cái phao để tôi bám vào, thèm khát, hi vọng. Không bao giờ tôi xua được khỏi kí ức của mình nụ cười ấy, ánh mắt ấy, cái cách chạm nhẹ vào khủy tay của tôi ở giữa đám đông ấy, tất cả, tất cả, ý nghĩa biết bao nhiêu, thân thương biết bao nhiêu...

Chúng tôi ngồi ở quán cafe trên tầng 20 khách sạn Sofitel, nhìn xuống dưới một Hà nội đèn hoa ồn ã. Thành phố này nhỏ bé quá, rồi tất cả mọi người sẽ biết chuyện của chúng tôi, mọi thứ sẽ ầm ĩ lên, vợ anh sẽ biết, chồng tôi cũng vậy, sẽ là một kết cục vô cùng tồi tệ. Có lần anh bảo chỉ ước gì được nắm tay tôi đi giữa phố đông, cho tất cả biết tôi là người yêu của anh, cho tất cả biết cái người mà họ thấy trên báo chí, trên tất cả những gì đã công bố từ xưa đến nay, thật ra cũng bình thường như bao người khác thôi. Anh cũng yêu một người không được phép, cũng phải tự đấu tranh, tự giằng co với bản thân mình. Nhưng hơn ai hết, anh hiểu cái gì đã đến trong đời mà mình không được phép để nó trôi đi, không được phép tự lừa dối bản thân để rồi sau đó sẽ là sự nuối tiếc vĩnh viễn.

Sao tôi có thể rung động mãnh liệt đến thế này vì một người đàn ông?

Chúng tôi cứ ngồi im lặng ở đó mặc cho bản thân bao trùm bởi những luồng cảm xúc vui buồn lộn xộn. Nếu ai đã từng trải qua hoàn cảnh cứ phải nói không với một thứ mà rõ ràng mình đang ước ao, thèm muốn thì sẽ hiểu, khó khăn cho tôi đến mức nào khi cứ phải cố gắng khước từ cái tình cảm chân thành, dịu ngọt ấy.

Tôi nhớ Nguyễn Thế Hoàng Linh viết câu thơ:

Một vạn lần ân và ái
Không bằng một cái nắm tay.


Chưa bao giờ nó đúng với hoàn cảnh của tôi như lúc này...

Back to Top
filot View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày tham gia: 28 May 2008
Quốc gia: United States
Trạng thái: Offline
Bài viết: 12
  Quote filot Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 08 Jan 2009 lúc 12:13pm
Originally posted by seta

 
Đây có lẽ là một câu chuyện tình có thực của một phụ nữ đã có gia đình, post trên Diễn đàn Webtretho. Cách viết rất hay và truyền cảm, xúc tích và cuốn hút làm cho ta có cảm giác đang đọc một cuốn sách hơn là câu chuyện đời thực. Topic đã thu hút được rất nhiều comment và hơn 100,000 lượt xem. Tôi xin phép tác giả được post trên Diễn đàn này để chia sẻ cùng các bạn.
 
~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~
 
Topic này nên chuyển vào" truyện ngắn" đi Seta em ạ. Ai thích đọc sách hơn là đời thực thì vào nhé.
Quản lý không phận HN.
Back to Top
lua View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày tham gia: 08 Jan 2009
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 14
  Quote lua Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 08 Jan 2009 lúc 5:57pm
Originally posted by filot

Originally posted by seta

 
Đây có lẽ là một câu chuyện tình có thực của một phụ nữ đã có gia đình, post trên Diễn đàn Webtretho. Cách viết rất hay và truyền cảm, xúc tích và cuốn hút làm cho ta có cảm giác đang đọc một cuốn sách hơn là câu chuyện đời thực.  
~.~.~.~.~.~.~.~.~.~.~
 
Topic này nên chuyển vào" truyện ngắn" đi Seta em ạ. Ai thích đọc sách hơn là đời thực thì vào nhé.
 
Ý kiến riêng của tôi thì đây là một câu chuyện đời thực, có ai đã nói "cuộc đời giống như một cuốn sách, và mỗi khúc ngoặt của cuộc đời giống như bước sang một chương mới". Tâm sự của người phụ nữ rất thật, khiến cho ta có một sự đồng cảm với những đau khổ, đam mê, hạnh phúc, khát khao của một người phụ nữ đang yêu. Một số tranh luận khá gay gắt trên WTT cho rằng những tình huống trong đó là không thực tế và bị "tiểu thuyết hóa", nhưng tôi thì cho rằng những câu chuyện đời như vậy là rất nhiều xung quanh chúng ta, và không phải ai cũng dám bày tỏ hết những gì họ suy nghĩ mà thôi. Những góc cạnh của câu chuyện đời này là sự giằng co giữa tình cảm và lý trí, hạnh phúc của bản thân và trách nhiệm với gia đình, sự mơ mộng lãng mạn và thực tế.
 
Tôi thích quan niệm về hạnh phúc của người phụ nữ này "“Hạnh phúc là khi sống thật với cảm xúc của mình, yêu thương và nâng niu những điều đẹp đẽ. Và điều đẹp nhất trên đời chính là con người và sự cần có nhau trong đời sống?"
Back to Top
nguyenha View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày tham gia: 06 May 2008
Trạng thái: Offline
Bài viết: 6
  Quote nguyenha Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 08 Jan 2009 lúc 6:44pm
Originally posted by seta

 
Ý kiến riêng của tôi thì đây là một câu chuyện đời thực, có ai đã nói "cuộc đời giống như một cuốn sách, và mỗi khúc ngoặt của cuộc đời giống như bước sang một chương mới". Tâm sự của người phụ nữ rất thật, khiến cho ta có một sự đồng cảm với những đau khổ, đam mê, hạnh phúc, khát khao của một người phụ nữ đang yêu. Một số tranh luận khá gay gắt trên WTT cho rằng những tình huống trong đó là không thực tế và bị "tiểu thuyết hóa", nhưng tôi thì cho rằng những câu chuyện đời như vậy là rất nhiều xung quanh chúng ta, và không phải ai cũng dám bày tỏ hết những gì họ suy nghĩ mà thôi. Những góc cạnh của câu chuyện đời này là sự giằng co giữa tình cảm và lý trí, hạnh phúc của bản thân và trách nhiệm với gia đình, sự mơ mộng lãng mạn và thực tế.
 
Tôi thích quan niệm về hạnh phúc của người phụ nữ này "“Hạnh phúc là khi sống thật với cảm xúc của mình, yêu thương và nâng niu những điều đẹp đẽ. Và điều đẹp nhất trên đời chính là con người và sự cần có nhau trong đời sống?"
 

Xin cám ơn chủ topic đã post câu chuyện "Seta của tôi" lên Diễn đàn 7x để các bạn cùng đọc. Bản thân tôi cũng đã đọc câu chuyện này bên trang webtretho và thấy đây là một câu chuyện hay, lãng mạn và cũng rất sâu sắc, đời thường. 

Nhưng mình không hiểu tại sao bạn chủ topic lại không lập một nick khác mà lại lấy nick là "seta", chính là tên nick của tác giả câu chuyện. http://www.webtretho.com/forum/showthread.php?t=69694
Vì dù cho đó chỉ là nick trên trang web của tác giả-người viết chuyện, nhưng nó cũng được coi là bút danh của tác giả của câu chuyện này.
Vì vậy, để các bạn đọc ở 7x không bị hiểu nhầm và để tránh cho tác giả của câu chuyện (Seta) có thể đăt ra thắc mắc với Diễn đàn, mình nghĩ chủ topic nên đổi sang tên nick khác, khác với tên Seta.
 
Back to Top
lua View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Ngày tham gia: 08 Jan 2009
Quốc gia: Vietnam
Trạng thái: Offline
Bài viết: 14
  Quote lua Quote  Trả lờiTrả lời bullet Ngày gửi: 08 Jan 2009 lúc 9:06pm
5.
 
Sinh thời Trịnh Công Sơn có viết: "Sống giữa đời này chỉ có thân phận và tình yêu. Thân phận thì hữu hạn, tình yêu thì vô cùng". Có hôm bất chợt đi ngoài đường gặp thầy giáo cũ, thầy bị ung thư nên phải xạ trị, tóc rụng còn lơ thơ, người gầy xọp, không còn chút dấu vết nào của những năm tháng khỏe mạnh dạy chúng tôi ngày xưa, tự nhiên thấy đau xót kinh khủng. Cuộc sống này quá ngắn ngủi, cái gì đến mình không biết được. Có thể khỏe mạnh hôm nay mà nằm xuống mai này, ấy là sự khắc nghiệt của tạo hóa, sinh ra vạn vật và cũng xóa bỏ vạn vật. 
 
Tôi chọn cách sống vì tôi hay sống vì những trách nhiệm trên vai mình? 
 
Người đàn ông ấy bước vào cuộc đời tôi không bằng những thứ phù hoa cố tình tạo ra để thôi miên đối phương, ngược lại, là tất cả những gì thành thật, tự nhiên, hiền lành nhất. Tôi không phải là người dễ bị choáng ngợp, nhưng tôi thật sự cảm động khi chứng kiến cái cách anh cư xử với tất cả mọi người, lúc nào cũng hòa nhã, đúng mực, dù vị thế của anh hơn những người ấy rất nhiều. Tôi không chỉ say mê một người đàn ông, tôi quả thật đang kính phục một nhân cách. 
 
Cảm giác phải che đậy sự thật là cảm giác đáng sợ nhất. Nó khiến bạn luôn ở trong một tâm trạng hồi hộp, bất an. Tôi đi ngoài đường, tới nơi làm việc, về nhà, ở đâu tôi cũng có cảm giác tất cả mọi người đều nhìn thấu những gì đang diễn ra trong tôi. Họ biết tôi đang có tình cảm với một người khác, điều đó là không đúng đắn, không chấp nhận được, sẽ bị phản đối, bị lên án. Tôi giấu tất cả tin nhắn sau một mật khẩu phức tạp, mỗi khi có điện thoại thì chạy ra ngoài nghe, nói thì thào, ấp úng trong sự khó hiểu của đồng nghiệp, khổ sở vô cùng. Nhưng tất cả những điều ấy không dập tắt được trong tôi cảm giác nhớ thương da diết. Buổi tối về nhà, thay quần áo, bỏ lớp trang điểm, cho con đi ngủ xong tôi ngồi đọc những cuốn sách anh đưa. Nhớ khi đưa sách anh gõ nhẹ vào trán bảo: "Chịu khó đọc nhiều vào sẽ thấy mọi việc đỡ khó hiểu hơn. Khi nào học được cách đơn giản mọi thứ, khi ấy đắc đạo rồi".  
 
Nhưng gấp sách lại, xem một tin nhắn chúc ngủ ngon dịu dàng của anh, tắt đèn đi, lại thấy đây là một ca hóc búa nhất trên đời. 

 
*****

Tôi đi công tác 4 ngày. 
 
Ngày đầu tiên: chủ động không nhắn tin, không điện thoại. 
Ngày thứ 2: Không nhắn tin, vẫn tiếp tục không bắt máy khi anh gọi. 
Ngày thứ 3: Không bắt máy, nhắn tin thông báo ngắn gọn đang đi công tác, hôm sau về sẽ gặp anh để kết thúc tất cả những chuyện này. Xin anh quên tôi đi, coi đây như một kỉ niệm đẹp v.v... 
 
Nhưng trưa ngày thứ 4 tôi về, vừa ra khỏi khu vực lấy hành lý thì nhìn thấy anh. Tôi một tay kéo vali, 1 tay cầm áo khoác, mang giầy cao gót mà đi như chạy ra khỏi sảnh đến. Có lẽ tất cả những người có mặt ở Nội bài hôm đó đều thấy rất kì cục khi chứng kiến cảnh anh tiến đến một tay giằng lấy vali của tôi, một tay cầm tay tôi kéo xềnh xệch đi. Tôi có nhiều người quen làm việc ở sân bay, quá sợ họ sẽ nhìn thấy tôi cũng như nhận ra anh, tôi giằng tay ra trong ánh mắt khó hiểu của bao nhiêu người xung quanh. Nhưng tay anh thít lại giống như 2 gọng kìm vậy, không thể tưởng tượng lần đầu tiên cầm tay nhau lại trong hoàn cảnh thô bạo đến thế. Anh cứ thế lôi (chứ không phải kéo) tôi một mạch ra bãi gửi xe, mở cửa, ném vali ra ghế sau, đẩy tôi vào xe, đóng sầm cửa, ngồi lên ghế lái, quay sang chỉ nói đúng một câu: 
 
- Từ bỏ em có nghĩa là từ bỏ cuộc sống của tôi. Em nghĩ tôi dễ dàng hủy hoại cuộc sống của mình như thế sao?

Tôi cứ im như một người bị dán băng keo vào miệng, mặc anh lái xe đi trong sự giận dữ. Đi được một đoạn, thấy tôi chẳng có vẻ gì là muốn cài dây an toàn, anh dừng xe lại, vươn hẳn người sang kéo cái dây vào ổ, kêu lên: "Trời ơi sao có người ương bướng thế này?". Tập kéo tay thì như phim Hàn quốc, may mà cả tôi và anh không có ai ung thư hay máu trắng, còn tập cài dây này thì như phim Hài, tôi thật chẳng hiểu đây có phải là cái người thỉnh thoảng vẫn lên trịnh trọng lên báo trả lời hay không? 
 
Thấy tôi vẫn khoanh tay không nói gì, anh bảo: 
 
- Em biết câu: "Ra đường sợ nhất công nông/Về nhà sợ nhất vợ không nói gì" không? 
- Em không phải vợ anh. 
- Em là vợ anh, ngố ạ. Còn hơn cả vợ nữa. (nói rất to) 
 
Tôi im. 
 
Đó là câu nói trong khi tức giận hay là nói vì anh thật lòng nghĩ thế? Đàn bà hay ảo tưởng, thích những lời bay bướm hoa mỹ. Tôi thì hơi khác, những lời tán tỉnh có cánh tôi nghe đã nhiều, mỗi khi bất chợt nghe lại chỉ thấy muốn cười nhạt. Có hai kiểu người, một kiểu là lịch thiệp do cố gắng, một kiểu là lịch thiệp do bản chất. Anh là kiểu thứ hai, cái gì cũng hiền lành, thật thà, không lên gân, không "diễn". Nhắn tin, điện thoại, gặp mặt với tôi, chưa một lần tâng bốc, bao giờ cũng nhỏ nhẹ, gần gũi, giống ruột thịt hơn giống nam-nữ đơn thuần. Một người phụ nữ nếu gặp anh mà không quý mến, cô ấy chắc hẳn là anh hùng. Tiếc thay, I am not a hero.

Back to Top
 Trả lời Trả lời Trang  123>

Chuyển tới Diễn đàn Quyền truy cập Diễn đàn View Drop Down



Trang được tải về trong 0.031 giây.